Skip to main content
Bạn đang gặp khủng hoảng hoặc đang nghĩ đến việc làm tổn thương chính mình? Bạn không hề đơn độc. Tìm đường dây trợ giúp →

HIỂU VỀ CĂNG THẲNG · CƠ THỂ

Phản ứng chống-trả, bỏ-chạy, đóng-băng: vì sao cơ thể bạn phản ứng trước khi bạn kịp quyết định bất cứ điều gì

Một đợt sợ hãi ập đến bất ngờ, một trái tim đập thình thịch, một tâm trí trống rỗng — đây không phải dấu hiệu có gì đó không ổn với bạn. Đó là một hệ thống sinh tồn cổ xưa đang làm đúng việc của nó. Đây là những gì đang diễn ra bên trong, và vì sao việc hiểu nó có thể bớt đi phần nào nỗi sợ khỏi chính nỗi sợ.

Một mặt nước lúc hoàng hôn

Ảnh của Laib Khaled trên Unsplash

Mẹo nhanh

  • Thở ra lâu hơn lúc bạn hít vào.
  • Cảm ơn cơ thể, rồi vẫn cứ tiếp tục.
  • Cho hồi chuông báo động thời gian để rút đi.

Một chiếc xe lấn vào làn của bạn và bàn chân bạn đã ở trên phanh trước khi bạn kịp nghĩ ra chữ "phanh". Ai đó gọi tên bạn với giọng gắt và bụng bạn thắt lại trọn một giây trước khi bạn biết vì sao. Bạn mở một email, thấy dòng tiêu đề, và cảm thấy mặt mình nóng bừng.

Chẳng điều nào trong đó là một quyết định. Cơ thể bạn đã cử động trước, còn bộ não biết suy nghĩ thì đến muộn, vẫn đang cài nốt cúc áo khoác.

Khoảng cách đó đáng để hiểu, bởi vì phần lớn những gì có vẻ đáng báo động về căng thẳng và lo âu thật ra chỉ là hệ thống này bật lên vào một thời điểm khi chẳng có con sư tử thật nào trong phòng. Trái tim đập dồn, tâm trí trống rỗng, cái thôi thúc muốn bỏ chạy khỏi một cuộc họp. Chẳng cái nào là trục trặc cả. Đó là một thiết bị rất cổ xưa đang hoạt động hơi quá tốt.

Hồi chuông báo động vang lên trước cả bạn

Sâu trong não bạn có một cấu trúc nhỏ gọi là hạch hạnh nhân (amygdala). Hãy hình dung nó như một đầu báo khói. Nó nhanh, nó thô, và nó thà sai cả trăm lần còn hơn bỏ lỡ một đám cháy thật. Khi cảm nhận một mối đe dọa có thể có, nó không chờ phần còn lại của não cân nhắc bằng chứng. Nó gửi ngay một tín hiệu cấp cứu đến một vùng gọi là vùng dưới đồi (hypothalamus), nơi khởi động toàn bộ phản ứng căng thẳng.

Nhanh đến mức nào? Harvard Health nói thẳng: chuỗi phản ứng này khai hỏa "thậm chí trước khi các trung tâm thị giác của não có cơ hội xử lý trọn vẹn những gì đang xảy ra". Đó là lý do bạn có thể giật lùi khỏi một ống tưới vườn mà trong một phần tư giây trông như một con rắn. Việc phản ứng xảy ra trước. Việc nhận ra đuổi theo sau.

Một khi hồi chuông vang lên, cơ thể bạn tràn ngập hormone căng thẳng: adrenaline trước, cortisol theo ngay sau. Tim bạn đập nhanh hơn. Hơi thở gấp gáp. Máu rút khỏi da và dạ dày, dồn về những cơ bắp lớn sẽ đưa bạn ra khỏi hiểm nguy. Đồng tử giãn ra. Các giác quan sắc bén lên. Tiêu hóa, sửa chữa, bất cứ thứ gì có thể đợi đều bị tạm gác.

Cơ thể bạn vừa quyết định, mà chẳng hỏi ý bạn, rằng sống sót là điều duy nhất có trong lịch trình.

Ba cánh cửa, không phải một

Ta thường gọi nó là "chống-trả hay bỏ-chạy", nhưng cách gọi đó bỏ sót một phản ứng thứ ba khiến nhiều người trở tay không kịp. Đối mặt với một mối đe dọa, cơ thể chọn lựa, rất nhanh và không cần bạn góp ý, trong khoảng ba con đường.

Chống-trả. Hệ thống chuẩn bị cho bạn đối đầu với thứ trước mặt. Bạn có thể thấy nóng, hàm nghiến chặt, một thoáng giận dữ, cái thôi thúc đẩy ngược lại thật mạnh.

Bỏ-chạy. Cũng nguồn năng lượng ấy chỉ về hướng ngược lại, hướng về thoát thân. Một cơn thôi thúc dồn dập muốn rời đi, muốn ra ngoài, muốn ở bất cứ đâu trừ nơi này. Trong đời sống hiện đại, điều này thường biểu hiện thành né tránh cuộc gọi, rời bữa tiệc sớm, tìm bất cứ cớ gì để khỏi bước vào căn phòng.

Đóng-băng. Đây là cái mà người ta ít ngờ tới nhất, và là cái thường khiến họ nghĩ rằng mình đã thất bại. Cơ thể bạn đứng im. Bạn có thể thấy mình như bị chôn chân tại chỗ, không nói được, tâm trí trống rỗng đúng lúc cần lời nhất. Thay vì là sự yếu đuối, đóng băng được cho là một chiến lược cổ xưa theo cách riêng của nó: bất động để khỏi bị chú ý, trong khi vẫn cuộn mình và sẵn sàng. Các nhà nghiên cứu mô tả nó như "sự kích hoạt cao" bị ghìm dưới một cái phanh: một con thú sợ hãi dừng lại giữa chừng động tác, vẫn đang trong tư thế sẵn sàng đáp trả.

Cơ thể bạn chọn cánh cửa nào không phải là thước đo lòng can đảm của bạn. Nó tùy vào hoàn cảnh, vào lịch sử của bạn, và những tính toán trong tích tắc diễn ra sâu dưới tầng nhận thức. Nếu bạn từng đóng băng vào lúc đáng lẽ ước gì mình đã lên tiếng, hoặc đã lặng thinh trong một khoảnh khắc mà bạn cứ tua lại trong nỗi xấu hổ, sẽ giúp ích khi biết rằng đó là sinh học đang đưa ra một quyết định nhanh, chứ không phải một bản án về con người bạn.

Nếu bạn muốn một hình ảnh để giữ lấy, thì đây: hệ thần kinh của bạn đang cố giữ cho bạn sống, bằng những quy tắc nó học được từ rất, rất lâu rồi.

Vì sao một cuộc sống yên ả vẫn cứ chạm phải dây báo động

Đây là chỗ mắc. Đầu báo khói không phân biệt nổi giữa một con thú săn mồi và một buổi đánh giá hiệu suất. Cái phần cứng tiến hóa để đưa bạn ra khỏi hiểm nguy thật sự không phân biệt giữa mối đe dọa với thân thể bạn và mối đe dọa với vị thế, các mối quan hệ, hay cảm giác về con người bạn.

Vậy nên một lời nhận xét chỉ trích, một hạn chót đang ập đến, một tin nhắn chưa đọc mang năng lượng xấu. Bất cứ điều nào trong số này cũng có thể kích hoạt cùng cơn dâng trào hóa chất mà một con thú đang lao tới sẽ kích hoạt. Cơ thể bạn phản ứng như thể tính mạng bạn đang ngàn cân treo sợi tóc, bởi với phần não cổ xưa nhất, hiểm nguy xã hội và hiểm nguy thể chất trông gần như giống hệt nhau.

Đây là gốc rễ của phần lớn nỗi lo âu thường ngày. Hệ thống không hỏng. Nó chỉ nhạy một cách tinh vi, và nó đang khai hỏa trong một thế giới đầy những căng thẳng mà nó chưa bao giờ được thiết kế để đọc hiểu. Một khi bạn thấy được điều đó, các triệu chứng bớt đáng sợ đi một chút. Một trái tim đập dồn trước buổi thuyết trình không phải dấu hiệu bạn sắp sụp đổ. Đó là cơ thể bạn đang trao cho bạn nguồn năng lượng mà nó tưởng bạn cần để sống sót. Bạn có thể cảm ơn nó và vẫn cứ tiếp tục.

Hạ xuống trở lại

Phản ứng căng thẳng được dựng nên để ngắn gọn. Dâng lên, hành động, hồi phục. Vấn đề trong đời sống hiện đại là ta thường bỏ qua khâu hồi phục. Ta cứ căng lên hàng giờ, đôi khi hàng ngày, mà mối đe dọa không có điểm kết thúc rõ ràng.

Tin tốt là chính hệ thần kinh ấy có sẵn một cái phanh tích hợp. Phần làm bạn rồ ga được cân bằng bởi một phần làm bạn lắng dịu trở lại, phần lo những việc bình thường, an hòa như nghỉ ngơi và tiêu hóa. Một khi mối đe dọa thật sự qua đi, các hormone giảm dần và hệ thống làm dịu ấy tự nó bước vào. Cleveland Clinic lưu ý rằng cơ thể bạn có thể mất khoảng hai mươi đến ba mươi phút để trở lại hoàn toàn mức nền sau hồi chuông báo động. Vậy nên nếu bạn vẫn còn run rẩy một lúc sau một phen hoảng sợ, bạn không phản ứng thái quá đâu. Hóa chất của bạn đơn giản là vẫn đang rút đi.

Bạn có thể giúp cái phanh ấy ăn vào một cách chủ đích. Vài điều thật sự hiệu quả:

  1. Thở ra chậm lại. Một hơi thở ra dài, thong thả là một trong những tín hiệu trực tiếp nhất bạn có thể gửi cho cơ thể rằng tình huống khẩn cấp đã qua. Thở ra lâu hơn lúc bạn hít vào, trong một hai phút.
  2. Dùng các giác quan để hạ cánh xuống hiện tại. Gọi tên vài thứ bạn có thể nhìn, nghe và cảm nhận ngay lúc này. Việc này nhẹ nhàng kéo sự chú ý ra khỏi mối đe dọa tưởng tượng và đưa về căn phòng thật, an toàn mà bạn đang ở trong đó.
  3. Cho năng lượng đi xuyên qua. Phản ứng căng thẳng là nhiên liệu cho hành động. Một quãng đi bộ ngắn, vẩy tay cho thoát ra, thậm chí vài bậc cầu thang có thể để cơn dâng trào ấy hoàn tất vòng cung của nó thay vì ứ đọng lại.
  4. Cho nó thời gian. Biết rằng hồi chuông tự nó sẽ tan đi giúp bớt đi phần nào nỗi hoảng trong lúc chờ nó qua.

Chẳng điều nào ở đây đòi bạn phải nói cho mình thoát khỏi cảm xúc. Bạn đang làm việc cùng cơ thể, chứ không tranh cãi với nó.

Khi nào nên tìm thêm sự hỗ trợ

Một phản ứng căng thẳng đến rồi đi là điều lành mạnh. Nó nghĩa là hệ thống đang hoạt động. Nhưng khi hồi chuông bị kẹt ở trạng thái bật — khi bạn thấy căng thẳng hoặc bồn chồn gần như mỗi ngày, khi những tình huống bình thường kích hoạt một cơn dâng trào không tương xứng với khoảnh khắc, khi đóng băng hoặc hoảng loạn bắt đầu thu hẹp cuộc đời bạn lại, hoặc khi giấc ngủ, sự thèm ăn và những người bạn yêu thương đang phải gánh chịu — thì điều đó đáng để mang đến một chuyên gia.

Một bác sĩ có thể loại trừ các nguyên nhân thể chất. Một nhà trị liệu có thể giúp bạn hiểu hồi chuông riêng của bạn đang phản ứng với điều gì và dạy cho hệ thần kinh của bạn, theo thời gian, rằng nó an toàn để lui xuống. Nếu căng thẳng của bạn truy về một điều gì đó kinh hãi đã xảy ra với bạn, đó là một lý do đặc biệt chính đáng để làm việc cùng một người được đào tạo về sang chấn thay vì tự mình xoay xở. Cần đến sự giúp đỡ ấy không phải dấu hiệu hệ thống thất bại. Đó là dấu hiệu bạn đã gánh hồi chuông này lâu hơn mức bất cứ ai nên gánh một mình.

Cơ thể bạn đã cố bảo vệ bạn suốt thời gian qua. Học cách nó vận hành là bước đầu tiên để cho nó được nghỉ ngơi.

Nguồn

Trước khi bạn rời đi, một lời về sự chăm sóc

KEEP CALM cung cấp các công cụ giáo dục miễn phí để bạn tự chăm sóc bản thân. Đây không phải là lời khuyên y tế, chẩn đoán hay phương pháp điều trị, và không thay thế cho việc chăm sóc của chuyên gia. Nếu có điều gì ở đây nghe có vẻ vượt quá mức căng thẳng thông thường, tìm đến một chuyên gia là một bước mạnh mẽ và đúng đắn.

If you are in crisis or thinking about harming yourself, you are not alone. In the US, call or text 988 (Suicide & Crisis Lifeline, 24/7), text HOME to 741741 (Crisis Text Line), or call 911 in an emergency.