Skip to main content
Bạn đang gặp khủng hoảng hoặc đang nghĩ đến việc làm tổn thương chính mình? Bạn không hề đơn độc. Tìm đường dây trợ giúp →

KẾT NỐI · GIAO TIẾP

Câu nói bắt đầu bằng "Tôi" mà không nghe như đọc kịch bản

Bạn đã học công thức: "Tôi cảm thấy ___ khi bạn ___." Rồi bạn thử nó với một người bạn yêu thương và nó bật ra cứng đờ, hoặc tệ hơn, như một cách lịch sự để tiếp tục đổ lỗi cho họ. Đây là cách dùng những câu bắt đầu bằng "Tôi" sao cho chúng thật sự chạm tới được, như lời thật lòng, chứ không phải một tờ bài tập.

Hai người phụ nữ trò chuyện tại một quán cà phê ngoài trời.

Ảnh của Vitaly Gariev trên Unsplash

Mẹo nhanh

  • Hãy thêm lời đề nghị, không chỉ cảm giác.
  • Cắt bỏ "Tôi cảm thấy rằng," gọi tên một cảm giác thật.
  • Khi một câu như thế nhắm vào bạn, hãy đón nhận trước khi phòng thủ.

Bạn chắc đã từng nghe công thức này. "Tôi cảm thấy tổn thương khi bạn quên nhắn tin." Gọn gàng, công bằng, bê thẳng ra từ cuốn sách bài tập dành cho các cặp đôi. Và có thể bạn đã thử nó với một người bạn thực sự sống chung, rồi nhìn gương mặt họ trơ ra. Bởi họ nghe được tờ bài tập nằm bên dưới. Chính kỹ thuật đang nói, chứ không phải bạn.

Phản ứng đó là công bằng. Một câu được dựng từ một khuôn mẫu thì nghe như một câu được dựng từ một khuôn mẫu. Khi lời nói cảm thấy được tập dượt, người kia không thả lỏng. Họ gồng lên, bởi bị quản lý cảm thấy rất giống bị điều khiển khéo léo.

Vậy nên hãy giữ lại điều đúng đắn về những câu bắt đầu bằng "Tôi" và bỏ đi cái phần khiến chúng nghe như một cuộc thương lượng con tin. Công cụ này thật sự tốt. Chỉ là hầu hết mọi người đã học cái vỏ của nó mà chẳng bao giờ học nó dùng để làm gì.

Điều này từ đâu mà ra

Ý tưởng này còn cũ hơn cả những lời khuyên về quan hệ nơi nó thường xuất hiện. Một nhà tâm lý học tên Thomas Gordon đặt ra thuật ngữ "thông điệp Tôi" từ những năm 1960, ban đầu cho cha mẹ và giáo viên, sau đó cho những người quản lý. Sự thấu hiểu của ông nhỏ mà sắc: khi bạn có một vấn đề, nước đi trung thực là mô tả tình huống ấy tác động lên bạn ra sao, thay vì nói cho người kia biết họ là ai.

"Bạn vô tâm quá đi" là một lời phán xử. Nó bảo người ta họ là gì. Với một lời phán xử thì chẳng làm được gì ngoài tranh cãi hoặc nuốt vào. "Tôi đã ngồi đây không biết liệu bạn có đến hay không" là thông tin. Nó trao cho người kia một thứ họ có thể đáp lại mà không phải bảo vệ tính cách của mình trước.

Đó là toàn bộ cỗ máy. Bạn đổi một lời phán xét lấy một sự thật về trải nghiệm của chính mình. Mayo Clinic nói cái sự đổi chác ấy gần như rõ ràng hết mức: hãy nói "Tôi không đồng ý" thay vì "Bạn sai rồi," và "Tôi muốn được giúp việc này" thay vì "Bạn cần làm việc này." Cùng một nhu cầu. Một cánh cửa hoàn toàn khác.

Vì sao chữ "bạn" khiến người ta phản kháng

Có một lý do khiến đại từ đó quan trọng hơn mức nó đáng ra phải vậy.

Khi một câu bắt đầu bằng "bạn lúc nào cũng" hay "bạn chẳng bao giờ," hệ thần kinh của người kia đọc nó như một cuộc tấn công đang ập tới trước cả khi họ kịp xử lý nội dung. Họ thôi lắng nghe vấn đề và bắt đầu chuẩn bị phòng thủ. Bạn đã thấy điều này diễn ra ngay trước mắt. Cuộc trò chuyện thôi không còn về bữa tối nguội ngắt mà thành về ai mới là kẻ xấu.

Nhà nghiên cứu về quan hệ John Gottman đã bỏ ra hàng chục năm quan sát các cặp đôi làm đúng điều này trong phòng thí nghiệm của ông. Ông phát hiện một lời than phiền và một lời chỉ trích không phải cùng một loài. Một lời than phiền là về một điều cụ thể đã xảy ra. Một lời chỉ trích lôi cả con người vào. "Bếp lại bừa bộn rồi và tôi thấy bực" là một lời than phiền. "Anh là đồ luộm thuộm, chẳng bao giờ dọn dẹp" là một lời chỉ trích. Công trình của ông cho thấy sự chỉ trích, nhất là kiểu pha lẫn sự khinh thường, là một trong những dấu hiệu báo trước mạnh nhất về việc một mối quan hệ tan vỡ. Cách khắc phục ông chỉ ra thì gần như tẻ nhạt vì thực tế: nói ra cảm giác của bạn, gọi tên điều cụ thể, rồi nói điều bạn thật sự cần.

Phần cuối cùng đó liên tục bị bỏ qua, và đó chính là nơi hầu hết các nỗ lực lặng lẽ thất bại.

Phần ai cũng quên: lời đề nghị

Đây là cái bẫy. Người ta học "Tôi cảm thấy ___ khi ___" rồi dừng lại ở đó. Họ đã gọi tên một cảm giác và ghim nó vào hành vi của người kia, rồi họ chờ. Nhưng một cảm giác mà không gắn kèm một lời đề nghị thì chỉ là một lời than phiền với phép lịch sự khá hơn. Người kia bị bỏ lại với nỗi khó chịu của bạn mà chẳng biết bạn muốn họ làm gì với nó.

Cleveland Clinic dạy một phiên bản gọn hơn, và rất đáng để học lỏm. Họ gọi nó là vấn đề, cảm giác, lời đề nghị. Mô tả tình huống. Nói nó tác động lên bạn ra sao. Rồi đề nghị một điều gì đó, hoặc đề nghị được nói chuyện. "Mình cùng tìm cách giải quyết được không?" Lời đề nghị là thứ biến một nỗi hờn thành một lời mời. Nó cho người kia biết bạn muốn một lối đi tới, chứ không chỉ một lời xin lỗi.

Vậy nên một câu hoàn chỉnh trông ít giống một kịch bản hơn và giống một người đang nghĩ thành tiếng hơn:

Mình để ý chén bát cứ chất đống vào những tối trong tuần, và rốt cuộc mình rửa lúc mười một giờ với một bụng ấm ức, điều mình ghét. Mình cùng nghĩ ra một cách chia việc cho ổn được không?

Không có "Tôi cảm thấy tổn thương khi bạn." Chỉ là một điều có thật, nói ra thẳng thắn, với một cánh cửa được để ngỏ.

Vì sao những câu thật của bạn sẽ không nghe giống các ví dụ

Đây là phần các tờ bài tập chẳng bao giờ nhắc tới. Công thức là giàn giáo. Bạn dùng nó trong khi đang học lấy hình hài, như cách bạn đếm nhịp khi đang học nhảy. Rồi bạn thôi đếm.

Một vài điều giúp lời nói bật ra như của chính bạn:

  • Bỏ đi cái "Tôi cảm thấy rằng." "Tôi cảm thấy rằng bạn không tôn trọng tôi" là một câu "bạn" khoác lên một bộ trang phục. Chữ "rằng" là dấu hiệu lộ tẩy. Một cảm giác thật chỉ là một từ: tổn thương, sợ hãi, cô đơn, kiệt sức. Nếu bạn không thể đặt chữ "rằng" ở trước nó, thì bạn đang gọi tên một cảm giác thật.
  • Mở đầu bằng điều cụ thể, không phải khuôn mẫu lặp lại. "Bạn lúc nào cũng" gần như chắc chắn dẫn tới cãi vã, bởi người kia sẽ đi lùng cho ra một lần họ đã không như thế, và giờ thì bạn đang cãi nhau về bằng chứng. Một trường hợp cụ thể thì khó né hơn và dễ sửa hơn.
  • Nói ra điều bạn cần, thành tiếng. Dù nó khiến bạn thấy phơi bày. Nhất là khi đó. Người ta không đọc được suy nghĩ, và lời đề nghị không nói ra chính là thứ mưng mủ.
  • Hãy nói ngắn. Câu càng dài thì nghe càng giống đã chuẩn bị. Một hơi thở của sự thật thắng cả một đoạn văn được lựa lời cẩn thận.
  • Hãy để giọng bạn ở trong đó. Một cách nói cứng đờ, đều đều khiến cả những lời hoàn hảo cũng nghe lạnh lùng. Dù sao thì ngữ điệu vẫn mang phần lớn thông điệp.

Vài lần viết lại, trước và sau

Cảm nhận sự khác biệt thì dễ hơn giải thích nó, nên đây là vài câu mà hầu hết chúng ta đều đã thật sự nói, kèm một phiên bản trung thực hơn bên cạnh mỗi câu. Hãy để ý rằng những lần viết lại không hề mềm mỏng hơn ở điều chúng muốn. Chúng thường còn thẳng thắn hơn. Chúng chỉ thôi đưa người kia ra xét xử.

  • "Bạn chẳng bao giờ giúp gì ở đây cả." Hãy thử: "Hôm nay mình rửa chén và giặt giũ và mình cạn sức rồi. Mình cần hai đứa chia việc các tối trong tuần." Câu đầu là một lời buộc tội tính cách. Câu sau là một lời đề nghị kèm lý do.
  • "Bạn lúc nào cũng dán mắt vào điện thoại, chẳng thèm nghe gì cả." Hãy thử: "Lúc nãy khi mình kể về ngày của mình mà bạn cứ lướt điện thoại, mình thấy như đang nói với không ai cả. Mình rất mong có ánh mắt của bạn trong một phút." Khoảnh khắc cụ thể, cảm giác thật, lời đề nghị rõ ràng.
  • "Sao lúc nào bạn cũng làm tụi mình trễ vậy?" Hãy thử: "Mình thật sự lo lắng khi bước vào sau khi mọi thứ đã bắt đầu. Mình cùng cố ra khỏi nhà sớm hơn mười phút được không?" Nỗi lo lắng mới là điều có thật ngay từ đầu. Lời buộc tội chỉ đang che giấu nó.
  • "Bạn làm tôi trông ngu ngốc trong cuộc họp đó." Hãy thử: "Khi bạn chen vào lúc tôi đang trình bày, tôi thấy bị làm cho yếu thế trước cả nhóm. Tôi cần được nói cho hết ý của mình." Không ai cãi được cảm giác của bạn. Họ có thể cãi cả ngày về chuyện liệu họ có "làm" bạn cảm thấy gì hay không.

Khuôn mẫu bên dưới tất cả những câu này đều như nhau. Bạn đang mô tả một cảnh và phản ứng của chính mình với nó, rồi gọi tên điều bạn mong có thay vào đó. Không có chẩn đoán nào về tâm hồn người kia.

Phải làm gì khi một câu như thế nhắm vào bạn

Hầu hết lời khuyên xem đây là một kỹ năng bạn thực hành lên người khác. Nhưng bạn sẽ ở phía nhận ít nhất cũng thường xuyên như vậy, và cách bạn đón nhận một câu bắt đầu bằng "Tôi" quyết định liệu câu tiếp theo có bao giờ tới hay không.

Nếu ai đó cố nói được với bạn "Mình thấy bị bỏ ra ngoài khi kế hoạch được lên mà không có mình," điều tệ nhất bạn có thể làm là với lấy các dữ kiện. "Đâu phải vậy" hay "Tối đó bạn còn chẳng rảnh" là một phản xạ, và nó dạy người kia rằng mở lòng ra thì nhận lại một cuộc cãi vã. Họ sẽ thôi mở lòng.

Nước đi thay vào đó là đón nhận cảm giác trước khi bảo vệ các dữ kiện. "Mình không nhận ra nó tác động tới bạn như vậy, kể mình nghe thêm đi" chẳng tốn của bạn gì và giữ cánh cửa mở. Bạn vẫn có thể đi tới các dữ kiện. Sau đó thôi, và chỉ sau khi người kia đã cảm thấy được lắng nghe. Ai đó vừa chấp nhận một rủi ro nhỏ khi kể cho bạn một điều thật về thế giới bên trong họ. Đón điều đó bằng sự tò mò thay vì một lời phản bác chính là cách bạn làm cho việc tiếp tục thành thật với bạn trở nên an toàn với họ. Sự an toàn ấy đáng giá hơn việc thắng cuộc tranh cãi về chuyện tối đó ai rảnh.

Khi mọi chuyện vẫn không suôn sẻ

Cũng nên thành thật rằng đây không phải một câu thần chú. Bạn có thể làm đúng tất cả mà vẫn nhận về một phản ứng phòng thủ, bởi người kia đang có một ngày khó khăn của riêng họ, hoặc bởi chủ đề thật sự nặng nề.

Điều đó được phép. Một câu bắt đầu bằng "Tôi" kiểm soát phần của bạn trong cuộc trao đổi. Nó không thể kiểm soát phần của họ. Điều nó làm là đảm bảo rằng nếu cuộc trò chuyện đi chệch hướng, thì không phải vì bạn đã mở đầu bằng một lời buộc tội. Bạn đã trao cho họ một phiên bản trong sạch của sự thật. Họ làm gì với nó là chuyện của họ.

Và hãy cho mình khoảng trống để vụng về với nó. Mười lần đầu sẽ cảm thấy máy móc. Bạn sẽ bắt gặp mình giữa câu lại trượt về "bạn chẳng bao giờ," và bạn sẽ phải lùi lại và thử lại. Đó không phải thất bại. Đó là dáng vẻ của việc học lại một thói quen. Sự trơn tru đến sau, và nó đến từ việc tập đi tập lại, chứ không từ việc diễn đạt cho hoàn hảo ngay lần đầu.

Một lưu ý về những cuộc trò chuyện khó hơn

Phần lớn những điều này giả định một mối quan hệ về cơ bản an toàn, nơi cả hai người, vào một ngày tốt, đều muốn mọi thứ tốt hơn. Có rất nhiều mối quan hệ như vậy.

Một số thì không. Nếu việc gọi tên một cảm giác đơn giản với ai đó khiến bạn bị trừng phạt, bị chế giễu, hay bị làm cho sợ hãi, thì vấn đề không nằm ở cách bạn diễn đạt, và chẳng kỹ thuật giao tiếp nào sẽ sửa được nó. Đó là một tình huống khác, và nó xứng đáng có một loại trợ giúp khác. Một chuyên viên tư vấn hay nhà trị liệu có thể giúp bạn nhìn ra mình thật sự đang đối mặt với điều gì và điều gì là an toàn để làm tiếp theo. Nếu một mối quan hệ từng khiến bạn lo sợ cho sự an toàn của mình, xin hãy tìm đến một người được đào tạo cho việc đó, một chuyên gia hay một đường dây hỗ trợ, thay vì cố tự một mình lựa lời thoát ra.

Nhưng với những chuyện thường ngày, những bữa tối nguội lạnh và những nỗi ấm ức không nói ra và cả ngàn chuyện nhỏ, đây là một trong những kỹ năng hữu ích nhất có thể có. Không phải vì những lời thần kỳ giải giáp được người ta. Mà vì nói thật về trải nghiệm của chính mình, mà không đưa người kia ra xét xử, chỉ đơn giản là một cách tử tế hơn và trung thực hơn để được lắng nghe. Kịch bản chỉ luôn là bánh phụ tập đi. Bạn vốn luôn được phép nghe như chính mình.

Nguồn

Trước khi bạn rời đi, một lời về sự chăm sóc

KEEP CALM cung cấp các công cụ giáo dục miễn phí để bạn tự chăm sóc bản thân. Đây không phải là lời khuyên y tế, chẩn đoán hay phương pháp điều trị, và không thay thế cho việc chăm sóc của chuyên gia. Nếu có điều gì ở đây nghe có vẻ vượt quá mức căng thẳng thông thường, tìm đến một chuyên gia là một bước mạnh mẽ và đúng đắn.

If you are in crisis or thinking about harming yourself, you are not alone. In the US, call or text 988 (Suicide & Crisis Lifeline, 24/7), text HOME to 741741 (Crisis Text Line), or call 911 in an emergency.