Nếu bạn đang gặp khủng hoảng hoặc đang nghĩ đến việc làm tổn thương chính mình, bạn không hề đơn độc. Tại Hoa Kỳ, hãy gọi hoặc nhắn tin đến 988 (Suicide & Crisis Lifeline, 24/7), nhắn HOME đến 741741 (Crisis Text Line), hoặc gọi 911 trong trường hợp nguy hiểm tức thì.
Mẹo nhanh
- Gọi tên năm thứ bạn nhìn thấy, thật chậm.
- Xả nước mát lên cổ tay bạn.
- Tập nó lúc bình tĩnh, trước khi bạn cần đến.
Có một kiểu khoảnh khắc tồi tệ đặc biệt mà việc tự nhủ cho mình bình tĩnh lại chẳng giúp được gì. Những suy nghĩ của bạn đang lao vun vút đến nơi bạn không muốn đến. Căn phòng cảm thấy xa vời, hoặc quá sắc nét, hoặc thực một cách kỳ lạ. Có thể một ký ức đã chiếm lấy hiện tại. Có thể nỗi lo không có hình hài gì, chỉ có tốc độ. Dù là gì đi nữa, lời khuyên thường thấy "bình tĩnh lại và nghĩ cho thấu" rơi xuống như một câu đùa, bởi chính phần suy nghĩ của bạn mới là phần đang bốc cháy.
Tiếp đất là dành cho đúng khoảnh khắc ấy. Nó không yêu cầu tâm trí bạn sửa chữa chính tâm trí. Nó đi vòng qua tâm trí, qua cơ thể, dùng năm giác quan của bạn để kéo bạn ra khỏi vòng xoáy và trở về hiện tại. Ý tưởng rất giản dị. Cơn hoảng loạn của bạn sống ở tương lai hoặc quá khứ. Cơ thể bạn thì luôn ở đây, ngay lúc này. Tiếp đất dùng cái thứ hai để ngắt cái thứ nhất.
Giới chuyên môn dựa vào nó rất nhiều, và không chỉ một cách tùy tiện. Nó xuất hiện như một kỹ năng ổn định cốt lõi trong chăm sóc sang chấn. Hướng dẫn của SAMHSA dành cho các nhà cung cấp dịch vụ sức khỏe hành vi mô tả tiếp đất bằng một hình ảnh nhỏ mà hoàn hảo: người đang mắc kẹt trong một ký ức đau buồn giống như người lạc bên trong một bộ phim, và tiếp đất là thứ giúp họ bước ra khỏi rạp chiếu tối tăm vào ánh ngày của căn phòng hiện tại. Bạn không xóa đi điều mình cảm thấy. Bạn đang nới rộng không gian quanh nó cho đến khi bạn có thể đứng dậy trở lại.
Vì sao các giác quan có tác dụng khi lý lẽ thì không
Khi bạn bị tràn ngập, một phần não cổ xưa hơn, nhanh hơn đã giành lấy tay lái. Nó được tạo ra để phát hiện mối đe dọa và phản ứng, và khi nó chạy nóng, nó nhấn chìm phần não chậm rãi, cân nhắc hơn mà bình thường bạn sẽ dùng để lý luận, lên kế hoạch và trấn an chính mình. Đó là lý do "cứ thư giãn đi" trở nên vô dụng giữa cơn bão. Chính mạch thần kinh mà bạn cần để thư giãn theo lệnh lại là mạch đã im tiếng.
Tiếp đất giao cho phần não cân nhắc ấy một việc nhỏ, cụ thể để làm. Gọi tên năm thứ cụ thể bạn nhìn thấy, hay mô tả kết cấu chính xác của chiếc ghế dưới bàn tay bạn, đòi hỏi sự chú ý và một tia trí nhớ làm việc. Làm vậy kéo một phần năng lượng trở lại với phần não biết suy nghĩ, và khi nó hoạt động trở lại, chuông báo động có xu hướng lắng xuống. University of Rochester Medical Center, nơi dạy một phiên bản được dùng rộng rãi của cách này, diễn đạt một cách đơn giản: tiếp đất neo bạn vào hiện tại khi tâm trí bạn nảy qua nảy lại giữa những suy nghĩ lo âu.
Còn một điều thứ hai cũng đang diễn ra, và đáng để biết bởi nó cho bạn thấy vì sao sự cụ thể lại quan trọng đến vậy. Một bộ não đang sợ hãi giao dịch bằng những tín hiệu mơ hồ, bao trùm. "Có gì đó không ổn." "Chuyện này sẽ chẳng bao giờ kết thúc." "Mình không an toàn." Những tín hiệu ấy mạnh chính vì chúng vô hình. Tiếp đất đáp lại chúng bằng điều ngược lại: sự thật. Sàn nhà thì chắc. Chiếc cốc màu xanh. Đồng hồ chỉ bốn giờ mười. Không điều nào trong đó tranh luận trực tiếp với nỗi sợ. Nó chỉ làm khoảnh khắc ngập tràn quá nhiều thực tại giản dị, kiểm chứng được, thuộc thì hiện tại đến mức nỗi sợ còn ít chỗ để lớn lên. Bạn không tranh cãi với chuông báo động. Bạn lấn át nó bằng những gì thật sự đúng.
Hãy để ý tiếp đất không phải là gì. Nó không phải sự xao lãng theo nghĩa né tránh cảm xúc của mình. Bạn không giả vờ rằng chẳng có gì sai. Bạn đang trao cho một hệ thần kinh quá tải một chỗ bám để cảm xúc có thể đi qua thay vì nuốt chửng bạn. Cleveland Clinic diễn đạt hay bằng hình ảnh cái cây trong cơn bão: tiếp đất là thứ giữ cho bạn bám rễ trong khi gió cứ làm điều mà gió vẫn làm.
Cái mà phần lớn người ta khởi đầu
Nếu bạn chỉ học một công cụ tiếp đất duy nhất, hãy chọn cái này. Nó thường được gọi là 5-4-3-2-1. Bạn đi xuống qua các giác quan, từng cái một, gọi tên những gì thực sự ở quanh bạn.
- Năm thứ bạn nhìn thấy. Hãy nhìn, và nói chúng cho chính mình nghe. Vết nứt trên trần. Một chiếc cốc xanh. Cách ánh sáng chạm xuống sàn. Hãy thật cụ thể. "Một cây bút" thì ổn; "một cây bút đen bị cắn, mất nắp" thì tốt hơn, bởi chính chi tiết mới là thứ chiếm lấy tâm trí bạn.
- Bốn thứ bạn cảm nhận được. Không phải cảm xúc. Những thứ vật lý đang chạm vào bạn ngay lúc này. Sàn nhà dưới chân. Đường may của chiếc quần jeans. Hơi mát trên cánh tay. Đặt một bàn tay áp phẳng lên mặt bàn và cảm nhận mặt bàn ấn ngược trở lại.
- Ba thứ bạn nghe thấy. Hãy để đôi tai vươn ra. Một chiếc quạt. Tiếng xe cộ. Hơi thở của chính bạn. Tiếng ngân khẽ mà một căn phòng yên tĩnh thật ra vẫn tạo nên khi bạn dừng lại và lắng nghe.
- Hai thứ bạn ngửi thấy. Cà phê, xà phòng, không khí bên ngoài, mặt trong tay áo của chính bạn. Nếu bạn thực sự không ngửi thấy gì, hãy gọi tên hai mùi mà bạn thích.
- Một thứ bạn nếm được. Bất cứ thứ gì đã có sẵn trong miệng bạn. Một ngụm nước. Kẹo cao su. Ngay cả vị trong khoang miệng của chính bạn cũng tính.
Hãy làm thật chậm. Thở ra dài và chậm trước khi bắt đầu, và giữa các bước, sẽ giúp ích. Chẳng có phần thưởng nào cho việc làm xong nhanh, mà vội vàng thì làm hỏng cả ý nghĩa. Nếu bạn đến cuối mà vẫn còn chao đảo, hãy làm lại. Có người chạy nó hai ba lần trước khi mặt đất cảm thấy vững chắc.
Khi nhìn và nghe vẫn chưa đủ
Việc gọi tên giác quan thì nhẹ nhàng, và vào một ngày thật khó khăn, nó có thể cảm thấy quá nhẹ để xuyên qua được. Đó là lúc nên huy động cơ thể một cách trực tiếp hơn. Một cảm giác cơ thể mạnh hơn cho não một chỗ bám lớn tiếng hơn.
- Xả nước mát lên cổ tay và mu bàn tay, và chú ý thật kỹ đến nhiệt độ.
- Cầm một thứ gì đó lạnh hoặc có kết cấu: một viên đá, một chiếc chìa khóa, một hòn cuội nhẵn trong túi.
- Ấn bàn chân xuống sàn như thể bạn đang cố để lại dấu chân. Cảm nhận sức nặng của mình. Cảm nhận mặt đất đang nâng đỡ bạn.
- Siết chặt nắm tay vài giây, rồi buông cho chúng mở ra. Làm tương tự với vai: nâng lên tới tai, rồi hạ xuống.
- Vươn vai. Vươn tay lên quá đầu, xoay cổ thật chậm, ép hai lòng bàn tay vào nhau. Vài phút vận động nhẹ cho căng thẳng một nơi để đi.
Tài liệu của SAMHSA liệt kê những cách này bên cạnh các phiên bản giác quan vì một lý do. Những cơ thể khác nhau đáp lại những cánh cửa khác nhau. Có ngày, gọi tên màu sắc là đủ. Ngày khác, chỉ nước lạnh lên cổ tay mới xuyên qua được. Cả hai đều là tiếp đất. Không cái nào đúng hơn cái nào.
Còn có một phiên bản lặng lẽ hơn, thuộc về tâm trí, cho những tình huống bạn không thể cử động hay chạm vào nhiều: đứng xếp hàng, ngồi trong cuộc họp, nằm thức lúc 3 giờ sáng. Đếm ngược từ một trăm, mỗi lần trừ bảy. Liệt kê mọi con vật bạn nghĩ ra được bắt đầu bằng từng chữ cái trong bảng chữ cái. Mô tả một thói quen quen thuộc thật chi li, từng bước một. Chọn một nhóm và liệt kê đầy đủ, thật chậm: từng con đường trên lối đi làm của bạn, từng bài hát của một ban nhạc bạn yêu. Mục đích vẫn thế. Giao cho bộ não biết suy nghĩ một việc đủ cuốn hút để chuông báo động phải nhường chỗ.
Tiếp đất trong những tình huống thật sự hay xảy ra
Phiên bản chung chung thì hữu ích, nhưng những khoảnh khắc bạn cần tiếp đất nhất thường có hình hài lúng túng riêng của chúng. Vài tình huống thường gặp, và cách uốn công cụ này cho vừa.
Lúc 3 giờ sáng, khi nỗi lo không chịu tắt. Gọi tên giác quan trong bóng tối thì khó, nên hãy dựa vào xúc giác và sức nặng. Cảm nhận tấm ga, chiếc gối, tấm nệm đang đỡ bạn lên. Gọi tên sức nặng của chính cơ thể bạn lún xuống giường. Nếu tâm trí cứ giật bạn quay về với nỗi lo, đó là chuyện bình thường. Đừng chống lại. Cứ đưa sự chú ý của bạn trở lại với thứ vật lý tiếp theo, lần này qua lần khác. Bạn không cố ép mình ngủ. Bạn đang cố ngừng nuôi vòng xoáy để cơ thể bạn làm phần còn lại.
Khi bạn cảm thấy xa vời hoặc không thực. Cái cảm giác trôi nổi, mờ sương, như đang nhìn chính mình từ bên ngoài đó có một cái tên (phân ly), và đó là cách cơ thể rút phích cắm khi mọi thứ cảm thấy quá sức. Tiếp đất là một trong những công cụ chính mà giới chuyên môn dùng cho nó, nhưng bạn thường cần đầu vào mạnh hơn để xuyên qua màn sương. Cái lạnh là bạn của bạn ở đây. Nước lạnh, một viên đá, một lon lạnh áp vào cổ. Mùi nồng cũng giúp ích, như cam chanh hoặc bạc hà. Hãy nói tên bạn thành tiếng, ngày tháng, bạn đang ở đâu, bạn nhìn thấy gì. Những sự thật giản dị giúp bạn định hướng, được nói ra thành lời, là một sợi dây dẫn về.
Khi ở quanh người khác, lúc bạn không thể làm lộ liễu. Rất nhiều cách tiếp đất ẩn mình ngay trước mắt. Ấn bàn chân xuống sàn dưới gầm bàn. Cảm nhận chiếc ghế tựa vào lưng. Để ý nhiệt độ không khí, sức nặng của chiếc điện thoại trong tay, kết cấu tay áo giữa hai ngón. Kéo dài hơi thở ra. Không ai cần biết bạn đang làm gì cả.
Khi một ký ức lôi bạn về quá khứ. Đây là công việc nguyên thủy của tiếp đất trong chăm sóc sang chấn. Toàn bộ ý nghĩa là cứ khăng khăng, bằng các giác quan của bạn, rằng mối nguy là khi đó còn bạn thì ở bây giờ. Hãy nhìn quanh và tìm bằng chứng của hiện tại: một thứ chưa từng tồn tại hồi đó, ngày tháng hôm nay trên điện thoại của bạn, chính căn phòng bạn đang ở. Nếu ký ức thường xuyên kéo bạn chìm xuống như thế này, xin hãy đọc phần giới hạn ở cuối bài. Đây là việc cần được xử lý với sự hỗ trợ thật sự.
Hãy luyện trước khi bạn cần đến
Đây là phần người ta hay bỏ qua, và lại là phần tạo nên khác biệt. Khoảnh khắc tồi tệ nhất là thời điểm tệ nhất để học một kỹ năng mới. Nếu lần đầu tiên bạn thử tiếp đất là giữa cơn hoảng loạn, não bạn quá bận để làm theo những chỉ dẫn lạ lẫm, và khi nó không hiệu quả, bạn kết luận rằng tiếp đất không hiệu quả.
Vậy nên hãy tập nó lúc bình tĩnh. Chạy 5-4-3-2-1 trong khi chờ ấm nước sôi. Làm nó trên xe buýt. Để ý sàn nhà dưới chân vài lần một ngày chẳng vì lý do gì cả. Bạn đang đắp sẵn một con đường để khi cơn bão đến, con đường đã ở đó và cơ thể bạn có thể tìm thấy nó gần như tự nhiên. NHS nêu đúng điểm này trong tài liệu tự trợ giúp của họ: tiếp đất trở nên dễ hơn và tự động hơn khi bạn càng dùng nó vào những lúc không thực sự cần.
Vài điều nhỏ giúp nó bám rễ:
- Mang theo một vật tiếp đất bên mình. Một hòn cuội nhẵn, một đồng xu có kết cấu, một mẩu vải. Một thứ mà ngón tay bạn có thể tìm thấy mà không cần nghĩ.
- Ghép nó với một tín hiệu bạn vốn đã có. Mỗi lần ngồi xuống bàn làm việc, cảm nhận bàn chân. Mỗi đèn đỏ, gọi tên ba âm thanh.
- Hạ thấp tiêu chuẩn của "có tác dụng." Tiếp đất hiếm khi lật bạn từ mức chín xuống mức một. Nó làm dịu bớt phần gay gắt đủ để bạn làm việc tiếp theo. Đó là một thắng lợi, không phải một thất bại.
Một giới hạn nhẹ nhàng và thành thật
Tiếp đất là công cụ để vượt qua khoảnh khắc. Nó thực sự giỏi việc đó, và nó chẳng đòi hỏi gì ngoài sự chú ý của bạn. Nó không phải là điều trị, và nó sẽ không chạm tới gốc rễ của thứ cứ đẩy bạn vào những khoảnh khắc này.
Nếu bạn phải tiếp đất liên tục chỉ để vượt qua những ngày bình thường, nếu hoảng loạn, hồi tưởng, hay cái cảm giác trôi nổi, không thực ấy xuất hiện thường xuyên, hoặc nếu một ký ức cứ kéo bạn chìm xuống, đó là dấu hiệu để mời một người được đào tạo vào cuộc. Một bác sĩ hoặc nhà trị liệu có thể nhìn vào những gì nằm bên dưới và đưa ra sự giúp đỡ mà một bài tập giác quan đơn giản không làm được. Với một số người, nhất là sau sang chấn, một vài cách tiếp đất nhất định có thể phản tác dụng và khuấy động mọi thứ lên thay vì làm dịu lại. Nếu điều đó xảy ra với bạn, bạn không làm sai và bạn không hỏng hóc gì. Nó có nghĩa là bạn xứng đáng với một kiểu hỗ trợ vững vàng hơn, và tìm đến nó là một nước đi mạnh mẽ, không phải yếu đuối.
Nếu mọi thứ có lúc cảm thấy nhiều hơn những gì bạn có thể gánh một mình, hoặc chính những suy nghĩ của bạn khiến bạn sợ, xin đừng tự mình gắng chịu cho qua. Hãy nói chuyện với ai đó ngay bây giờ, hôm nay. Sự giúp đỡ đúng đắn vẫn tồn tại, và bạn được phép cần đến nó.
Nguồn
- Cleveland Clinic, 13 Grounding Techniques To Help Calm Anxiety
- University of Rochester Medical Center, 5-4-3-2-1 Coping Technique for Anxiety
- SAMHSA / NCBI Bookshelf, Grounding Techniques (Trauma-Informed Care in Behavioral Health Services)
- NHS inform, Grounding exercises