Skip to main content
Bạn đang gặp khủng hoảng hoặc đang nghĩ đến việc làm tổn thương chính mình? Bạn không hề đơn độc. Tìm đường dây trợ giúp →

CÁC MỐI QUAN HỆ · XUNG ĐỘT & HÀN GẮN

Khi Một Cuộc Cãi Vã Thật Ra Là Về Chuyện Khác

Chuyện rửa bát chẳng bao giờ thật sự là về chuyện rửa bát. Phần lớn những cuộc cãi vã chạy trên một dòng chảy ẩn bên dưới những lời nói, và một khi bạn cảm nhận được nó, cuộc cãi vã cũ rích kia thôi lặp lại. Đây là cách tìm ra điều bạn thật sự đang cãi nhau, và làm gì khi đã tìm thấy.

Một người đàn ông và một người phụ nữ ngồi tạo dáng chụp ảnh

Ảnh của Ayo Ogunseinde trên Unsplash

Mẹo nhanh

  • Lắng nghe điều ước bên trong lời than phiền.
  • Gọi một khoảng dừng, rồi hứa sẽ quay lại.
  • Gọi tên nỗi đau thật sự khi bạn đã bình tĩnh.

Bạn đang đứng trong bếp và cuộc cãi vã là về một bồn rửa đầy bát đĩa. Hoặc một tin nhắn không được trả lời suốt sáu tiếng. Hoặc ai lẽ ra phải gọi thợ sửa ống nước. Năm phút sau, cả hai người đều to tiếng hơn nhiều so với những gì mớ bát đĩa kia có thể biện minh, và một phần lặng lẽ trong bạn biết điều đó. Bạn đã từng cãi đúng cuộc cãi này rồi. Bạn sẽ lại cãi nó vào tháng sau thôi, chỉ khoác bộ áo khác.

Khi một chuyện nhỏ bùng nổ thành một chuyện lớn, đó thường là dấu hiệu rằng chuyện nhỏ kia chưa bao giờ là chuyện thật. Bên dưới mớ bát đĩa là một câu hỏi chẳng liên quan gì đến bát đĩa cả. Anh có thấy em đang gánh vác bao nhiêu không? Em có quan trọng với anh không? Em có một mình trong chuyện này không? Những câu hỏi ấy hiếm khi được nói thành lời. Chúng được lén đưa vào, ngụy trang thành một lời than phiền về việc nhà, vì lời than phiền cảm thấy an toàn hơn câu hỏi.

Học cách nghe ra câu hỏi bên dưới lời than phiền thay đổi mọi thứ trong cách một cuộc cãi vã diễn ra. Không phải vì nó làm xung đột biến mất. Mà vì nó cho phép bạn đáp lại điều thật sự đang đau thay vì vung tay vào một mồi nhử.

Hai loại cãi vã, và vì sao một loại sẽ không chịu được giải quyết dứt điểm

Các nhà nghiên cứu mối quan hệ John và Julie Gottman, những người đã nghiên cứu các cặp đôi trong phòng thí nghiệm suốt hàng chục năm, vạch ra một ranh giới giữa hai loại xung đột. Một số vấn đề có thể giải quyết được. Chúng về một tình huống cụ thể, và một cuộc trò chuyện tốt tạo ra một giải pháp bền vững: chúng ta sẽ chia hóa đơn theo cách này, chúng ta sẽ xử lý chuyện họ hàng theo cách kia. Bạn giải quyết nó và nó được giải quyết xong.

Rồi có những loại còn lại. Nhà Gottman gọi chúng là những vấn đề trường tồn, và đây là phần khiến người ta bất ngờ: theo họ tính toán, khoảng 69 phần trăm xung đột thường xuyên của một cặp đôi là trường tồn. Đó là những bất đồng bắt rễ trong việc mỗi người về căn bản là ai. Một người cần sự gần gũi nhiều hơn, người kia cần nhiều không gian hơn. Một người luôn đến sớm, người kia luôn đến trễ. Một người tiêu tiền để thấy an toàn, người kia tiết kiệm để thấy an toàn. Bạn sẽ không giải quyết được những điều này, vì chẳng có gì hỏng để mà sửa. Chúng là sự va chạm của hai con người trọn vẹn cùng chia sẻ một cuộc đời.

Con số ấy đáng để ngẫm một chút. Nếu phần lớn những gì bạn cãi nhau không thể giải quyết dứt điểm, thì "chiến thắng" cuộc cãi vã chưa bao giờ là mục tiêu. Nhà Gottman phát hiện rằng điều thật sự phân biệt những cặp đôi sống tốt với những cặp đôi thì không phải là liệu họ có giải quyết được những vấn đề này hay không. Mà là liệu họ có thể tiếp tục nói về chúng mà không để cuộc trò chuyện hóa thành axit hay không. Đối nghịch với điều đó là sự bế tắc, nơi cùng một cuộc cãi vã đóng cứng lại, mỗi người cố thủ trong chiến hào của mình, và việc nói chuyện thôi cảm thấy như có thể dẫn đến đâu đó.

Vậy nên nếu bạn cứ cãi đi cãi lại cùng một cuộc, bạn không hề thất bại. Bạn chỉ vừa tìm thấy một trong những vấn đề trường tồn của mình. Việc cần làm không phải là đánh bại nó. Việc cần làm là học cách cùng đứng về một phía của nó.

Điều gì đang ẩn nấp bên dưới lời than phiền bề mặt

Hãy hình dung một cuộc cãi vã gần đây như có hai tầng. Có phần nội dung, là bất cứ điều gì những lời nói nói về. Và có phần ý nghĩa, là điều mà cuộc cãi vã khiến mỗi người cảm thấy về chính mình và về nhau. Cuộc cãi vã leo thang khi bạn tranh cãi về nội dung mà phớt lờ ý nghĩa.

Phần lớn ý nghĩa thật sự nằm ở một vài chỗ. Hãy xem có chỗ nào nghe quen từ chính những cuộc cãi vã của bạn không:

  • Một lời mời gọi sự chú ý bị bỏ lỡ. "Anh lúc nào cũng dán mắt vào điện thoại" hiếm khi là về cái điện thoại. Đó là một người đang nói: em muốn được cảm thấy mình được chọn mà em đã không được.
  • Một vết thương cũ bị chạm phải. Nếu một người bạn đời lớn lên với cảm giác vô hình, thì một kế hoạch bị lãng quên giáng xuống nặng nề hơn nhiều so với mức kế hoạch ấy đáng có. Phản ứng được đo theo nỗi đau cũ, không phải sự việc mới.
  • Một giá trị hay một nhu cầu không được nhìn thấy. Những cuộc cãi vã về tiền nổi tiếng là không phải về tiền. Chúng về sự an toàn, sự tự do, sự công bằng, về điều mà mỗi người được dạy rằng một cuộc đời tốt đẹp lẽ ra phải như thế nào.
  • Một lời mong được hàn gắn nhưng lại bật ra lệch hướng. Đôi khi một cuộc cãi vã thật ra là nỗ lực để nói: em vẫn còn đau về chuyện lần trước và chúng ta chưa bao giờ kết thúc nó.

Hãy để ý rằng không điều nào trong số này giải quyết được theo nghĩa việc nhà. Bạn không thể sửa "em muốn cảm thấy được chọn" bằng cách rửa bát nhanh hơn. Nhưng bạn có thể nghe ra nó. Và được lắng nghe thường chính là điều mà người ấy đã vươn tay tới suốt từ đầu.

Vì sao nó trượt nhanh thành một trận to tiếng đến thế

Có một lý do thuộc về thể chất khiến những cuộc cãi vã này xoáy vượt khỏi chủ đề, và đó không phải khiếm khuyết tính cách ở bất kỳ ai trong hai người. Khi xung đột trở nên đủ căng, cơ thể ngập tràn. Các nhà nghiên cứu về các cặp đôi mô tả tình trạng ngập tràn cảm xúc như một trạng thái quá tải, nơi sự kích thích leo cao đến mức tư duy minh mẫn ngừng hoạt động. Trong trạng thái ấy, bạn bắt đầu diễn giải mọi cử động của người bạn đời theo nghĩa tệ nhất có thể, và khả năng thật sự giải quyết được điều gì của bạn rơi rụng đi.

Ngập tràn là một điều kiện tồi tệ để thương lượng. Tim bạn đập thình thịch, lý lẽ của bạn thu hẹp lại còn phòng thủ và phản công, và đâu đó trong đó mớ bát đĩa ban đầu đã biến mất hoàn toàn. Đây là lý do vì sao "thôi nói thẳng ra cho xong ngay bây giờ" rất thường khiến mọi chuyện tệ hơn. Bạn không thể chạm tới điều dịu dàng và thật sự bên dưới cuộc cãi vã khi cơ thể của cả hai đều đang tin chắc rằng mình bị đe dọa.

Cách ứng xử ở đây khiêm tốn hơn là giải quyết được bất cứ điều gì. Khi bạn cảm thấy mình đang ngập tràn, hành động tử tế là gọi một khoảng dừng, chứ không phải cố cãi cho tới cùng. "Em muốn tiếp tục nói về chuyện này, nhưng em cần hai mươi phút trước đã." Rồi thật sự dùng những phút ấy, và thật sự quay lại. Một khoảng dừng mà không trở lại chỉ là sự bỏ rơi được khoác lớp lịch sự hơn. Một khoảng dừng kèm lời hứa quay lại là một trong những điều yêu thương nhất bạn có thể làm giữa một cuộc cãi vã.

Cách tìm ra điều thật sự, ngay trong khoảnh khắc đó

Bạn không cần trở thành một nhà trị liệu để làm điều này. Bạn cần vài câu hỏi trung thực và sự sẵn lòng đặt chúng ra ngay cả khi bạn chỉ muốn mình đúng.

  1. Tự hỏi mình thật sự đang cảm thấy gì, bên dưới cơn giận. Cơn giận thường là một vệ sĩ. Đằng sau nó thường là tổn thương, sợ hãi, hay cô đơn. "Em điên tiết vì anh quên" thường là "em cảm thấy mình không quan trọng." Hãy gọi tên điều đó với chính mình trước. Nó làm dịu cách bạn nói điều tiếp theo.
  2. Nói cảm xúc, đừng nói phán xét. "Anh chẳng bao giờ nghĩ đến em" là một phán xét, và nó mời gọi sự phòng thủ. "Tối nay em cảm thấy cô đơn" là một cảm xúc, và nó mời gọi một bàn tay. Nhà Gottman gọi cách nêu vấn đề nhẹ nhàng, không đổ lỗi là một khởi đầu mềm mại, và một khởi đầu mềm mại là yếu tố dự báo tốt nhất cho việc cả cuộc trò chuyện sẽ diễn ra ra sao.
  3. Tò mò về mặt khuất của người kia nữa. Khi người bạn đời phản ứng thái quá với một chuyện nhỏ, đó là tín hiệu rằng bạn đã giẫm phải điều gì đó quan trọng hơn vẻ ngoài của nó. Thay vì "sao em lại làm to chuyện thế," hãy thử "chuyện này có vẻ rất ý nghĩa với em, giúp anh hiểu với." Câu hỏi ấy có thể tháo ngòi một cuộc cãi vã chỉ trong một câu.
  4. Lắng nghe điều ước bên trong lời than phiền. Hầu như mọi lời than phiền đều chứa một niềm khao khát ẩn giấu. "Anh chẳng bao giờ ở nhà" muốn có anh nhiều hơn. "Anh không phụ giúp" muốn không phải cảm thấy cô đơn trong gánh nặng. Nếu bạn có thể đáp lại điều ước ấy, lời than phiền thường tan biến.

Hiệp hội Tâm lý học Hoa Kỳ (American Psychological Association), khi tóm tắt nghiên cứu về điều giữ cho các cặp đôi khỏe mạnh, đi đến một kết luận tương tự: bất đồng là chuyện bình thường và không phải dấu hiệu của một mối quan hệ tồi tệ, nhưng cách bạn cãi nhau lại quan trọng vô cùng. Lắng nghe quan điểm của người bạn đời và cố hiểu cảm xúc của họ là con đường xây dựng. Khinh thường, dựng tường im lặng, và đánh vào chỗ hiểm là những điều ăn mòn. Khác biệt không nằm ở việc bạn có cãi nhau hay không. Mà ở chỗ, giữa cuộc cãi vã, bạn có còn là những người đang cố hiểu nhau hay không.

Sự hàn gắn quan trọng hơn cuộc cãi vã

Đây là điều chẳng ai nói với bạn khi bạn còn trẻ: mục tiêu chưa bao giờ là ngừng cãi nhau. Những cặp đôi đi cùng nhau lâu dài vẫn cãi nhau. Điều họ giỏi hơn là hàn gắn, những động thái nhỏ kéo hai người trở lại bên nhau sau vết rạn. Một nỗ lực hàn gắn có thể là một câu đùa phá tan sự căng thẳng, một bàn tay đặt lên vai, một giọng nói dịu hơn, một câu mộc mạc "anh không thích cách chuyện này đang diễn ra." Nó không cần phải tinh tế. Nó chỉ cần là một tín hiệu nói rằng: anh vẫn muốn chúng ta, ngay cả lúc này, ngay cả khi đang giận.

Điều khiến một nỗ lực hàn gắn được tiếp nhận là việc người kia có vươn tay đáp lại hay không. Bạn có thể chìa cành ô liu một cách hoàn hảo mà vẫn bị phớt lờ, và điều đó đau. Vậy nên phần này cần cả hai người. Khi người bạn đời vụng về cố làm dịu mọi thứ, câu đùa lóng ngóng hay lời xin lỗi nửa vời ấy đáng giá hơn vẻ ngoài của nó. Chấp nhận một nỗ lực hàn gắn mà bạn cho là chưa đủ tốt là một hành động yêu thương của riêng nó.

Nửa còn lại là điều xảy ra một khi cơn nóng đã qua. Đừng để một cuộc cãi vã thật sự cứ thế bốc hơi mà chẳng bao giờ gọi tên xem nó về điều gì. Một hai ngày sau, khi cả hai đã bình tĩnh, đáng để quay lại. Không phải để xét xử lại ai đúng. Mà để nói ra phần lặng lẽ: "Em nghĩ em đã giận đến thế vì em cảm thấy như mình đang làm tất cả một mình." Câu nói ấy, được thốt ra trong thời bình, mới là câu thật sự dịch chuyển được một vấn đề trường tồn. Đó là câu bạn không thể chạm tới khi đang ngập tràn. Nhiều cặp đôi chẳng bao giờ nói nó vì cảm giác nhẹ nhõm khi cuộc cãi vã kết thúc dường như đã đủ. Nó không hẳn đủ. Cuộc cãi vã kết thúc làm máu ngừng chảy. Cuộc trò chuyện sau đó mới là điều khép miệng vết thương lại.

Một vài điều giúp một nỗ lực hàn gắn được bền:

  • Mở đầu bằng phần của chính bạn. "Anh đã gay gắt, và anh xin lỗi" làm dịu lòng gần như bất kỳ ai. Nó chẳng tốn của bạn điều gì bạn không kham nổi.
  • Đừng đòi lời xin lỗi đáp lại ngay tại chỗ. Hãy chìa lời xin lỗi của bạn ra và để lời của họ đến vào lúc của riêng nó.
  • Gọi tên điều cốt lõi bên dưới một khi bạn đã bình tĩnh, một cách nhẹ nhàng, như thông tin về bạn chứ không phải một lời buộc tội về họ.
  • Cùng nhau quyết định, nói thành lời, rằng vấn đề mới là vấn đề, chứ không phải nhau. Hai người chống lại một vấn đề luôn thắng hai người chống lại nhau.

Khi cùng một cuộc cãi vã cứ mãi không dứt

Một số vấn đề trường tồn có thể chung sống được một khi bạn nói về chúng một cách tử tế. Một số khác lại nằm trên một giấc mơ hay một nhu cầu quan trọng đến mức sự bế tắc không nhúc nhích dù khởi đầu của bạn mềm mại đến đâu. Điều đó đáng để biết thay vì gồng mình chịu đựng. Nếu bạn đã cãi đúng một cuộc cãi vã suốt nhiều năm, nếu nó để lại cho một hoặc cả hai người cảm giác nhỏ bé, hay nếu cuộc trò chuyện không còn diễn ra được nữa mà không hóa thành tàn nhẫn, thì đó không phải dấu hiệu bạn bị hỏng. Đó là dấu hiệu rằng hai người đã chạm phải điều gì lớn hơn những gì một cuộc trò chuyện trong bếp có thể chứa đựng.

Một nhà trị liệu cặp đôi không phải là phương sách cuối cùng hay một sự thừa nhận thất bại. Họ là người được đào tạo để giúp bạn tìm ra điều ẩn bên dưới điều bề mặt khi bạn ở quá gần để tự thấy, và để giữ cả hai đủ điềm tĩnh để thật sự nói chuyện được. Rất nhiều người yêu thương nhau đi đến điểm này. Tìm kiếm sự giúp đỡ là điều mà những người có ý định ở lại bên nhau làm.

Và nếu việc cãi vã có lúc nào đó thôi cảm thấy như xung đột và bắt đầu cảm thấy như bạn không an toàn, thì đó là một cuộc trò chuyện khác, và nó không phải điều để tự mình xoay xở. Hãy tìm đến một người bạn tin tưởng hoặc một chuyên gia có thể giúp bạn nghĩ thấu đáo qua nó.

Lần tới khi mớ bát đĩa bùng nổ không đâu vào đâu, hãy cố giữ sự tò mò thêm một giây thôi. Mớ bát đĩa ồn ào, nhưng chúng hiếm khi là điểm mấu chốt. Điểm mấu chốt thường lặng lẽ hơn, đứng ngay phía sau chúng, hy vọng bạn sẽ nhận ra nó đang ở đó.

Nguồn tham khảo

Trước khi bạn rời đi, một lời về sự chăm sóc

KEEP CALM cung cấp các công cụ giáo dục miễn phí để bạn tự chăm sóc bản thân. Đây không phải là lời khuyên y tế, chẩn đoán hay phương pháp điều trị, và không thay thế cho việc chăm sóc của chuyên gia. Nếu có điều gì ở đây nghe có vẻ vượt quá mức căng thẳng thông thường, tìm đến một chuyên gia là một bước mạnh mẽ và đúng đắn.

If you are in crisis or thinking about harming yourself, you are not alone. In the US, call or text 988 (Suicide & Crisis Lifeline, 24/7), text HOME to 741741 (Crisis Text Line), or call 911 in an emergency.