Mẹo nhanh
- Hãy gọi tên nó khẽ khàng: mình đang ghen.
- Hãy chờ hai mươi phút trước khi bạn nói bất cứ điều gì.
- Hãy đề nghị được trấn an, đừng đòi họ phải dừng lại.
Ai đó cười hơi lâu trước câu đùa của người yêu bạn. Tên một người bạn cứ được nhắc đi nhắc lại. Bạn thấy hai tấm ảnh mà mình không được gắn thẻ, và một giọt lạnh nhỏ rơi xuyên qua dạ dày bạn. Bạn đâu định cảm thấy gì. Cảm giác tự nó đến, đã thành hình trọn vẹn, và giờ nó đang bình luận liên tục trong đầu bạn.
Đó là ghen tuông. Gần như ai cũng có nó. Đó là một trong những cảm giác bình thường nhất trên đời, và cũng là một trong những cảm giác ngượng ngùng nhất để thừa nhận thành lời, đó chính xác là lý do nó hay bị hành xử ra ngoài thay vì được nói ra. Người ta kiểm tra điện thoại. Họ trở nên im lặng và lạnh lùng. Họ gây sự về một chuyện hoàn toàn khác. Bản thân cảm giác không phải vấn đề. Điều ta làm với nó thường mới là vấn đề.
Bài viết này nói về việc hiểu ghen tuông là gì, vì sao nó tóm lấy bạn theo cái cách của nó, và làm sao thật sự nói nó ra với một người khác mà không biến cuộc trò chuyện thành một phiên tòa.
Ghen tuông và đố kỵ không phải một thứ
Ta dùng hai từ này thay cho nhau, nhưng chúng chỉ về hai nỗi sợ khác nhau. Đố kỵ là muốn một thứ người khác có, công việc của họ, sự thảnh thơi của họ, mối quan hệ của họ. Ghen tuông là nỗi sợ mất một thứ bạn đã có vào tay một người khác. Cleveland Clinic vạch rõ lằn ranh: đố kỵ là về sự giành lấy; ghen tuông là về sự gìn giữ. Khi bạn ghen, một phần nào đó trong bạn đã quyết định rằng một thứ bạn coi trọng đang bị đe dọa.
Điều đó đáng để ngẫm, bởi nó định khung lại toàn bộ trải nghiệm. Tia ghen tuông, ở bên dưới, là một tín hiệu cho thấy bạn quan tâm. Bạn không ghen về những thứ bạn dửng dưng. Rắc rối bắt đầu khi chuông báo kêu to hơn và thường xuyên hơn mức tình huống thực sự đáng có.
Vì sao nó giáng xuống nặng nề đến vậy
Ghen tuông hiếm khi đi một mình. Nó thường cưỡi lên trên một thứ gì đó cũ hơn và lặng lẽ hơn.
Thường nhất, cái thứ đó là sự bất an, một tiếng vo ve nền nỉ trong nền: *mình không đủ tốt, rồi sớm muộn họ cũng sẽ nhận ra.* Khi bạn không hẳn tin vào giá trị của chính mình, mọi khoảnh khắc mơ hồ đều bị đọc thành bằng chứng. Một ánh nhìn trở thành một bản án. Cleveland Clinic gọi tên sự bất an và giá trị bản thân thấp là động cơ phổ biến nhất đằng sau ghen tuông, cùng với sự so sánh không ngừng, những lần phản bội trong quá khứ, và đôi khi, sự lo âu bám lấy bất cứ thứ gì gần đó.
Còn có một tầng thể chất nữa. Cùng cái hệ thống cảnh báo lo việc đối phó với nguy hiểm thật không phân biệt giỏi giữa một con hổ và ý nghĩ *họ sẽ hạnh phúc hơn nếu không có mình.* Nó cứ thế khai hỏa. Tim bạn đập nhanh hơn, sự chú ý của bạn thu hẹp lại, và tâm trí bạn bắt đầu chế tạo ra các kịch bản. Không điều nào trong số đó là một khuyết điểm tính cách. Đó là một chuông báo cũ đang làm công việc duy nhất nó biết.
Và đây là sự phức tạp thành thật. Đôi khi ghen tuông đang chỉ vào một điều có thật. Một người yêu thật sự đang giấu giếm hay đang xa cách có thể kích hoạt một cơn ghen vốn chính xác. Cảm giác không đi kèm một cái nhãn nói cho bạn biết liệu nó là một tiếng vọng từ quá khứ hay một phản ứng hợp lý với hiện tại. Đó là công việc: nhận ra bạn đang đối mặt với cái nào trước khi hành động theo nó.
Cái bẫy so sánh
Có một hương vị ghen tuông đặc biệt gần như chẳng liên quan gì đến mối quan hệ của bạn mà liên quan tất cả đến một màn hình. Bạn lướt, và kia rồi đoạn phim toàn cảnh đẹp, kỳ nghỉ nhẹ tênh của ai đó, người yêu si mê của ai đó, một người dường như có được cái thứ mà bạn thầm sợ rằng mình đang thiếu. So sánh là nhiên liệu ưa thích của ghen tuông, và thế giới hiện đại trao cho bạn một nguồn cung vô tận.
Cái bẫy là bạn đang đem cái bên trong đầy đặn, bừa bộn của mình ra so với cái bên ngoài đã được chỉnh sửa của người khác. Bạn biết mọi nỗi nghi ngờ bạn từng có về mối quan hệ của mình. Bạn không biết một nỗi nghi nào của họ. Vậy nên phép toán đã gian lận ngay từ đầu, và nó luôn ra cùng một kết quả: ai cũng đã thông suốt cả, còn bạn thì không.
Nhận ra điều này không làm cảm giác biến mất, nhưng nó thay đổi quan hệ của bạn với nó. Khi một làn sóng ghen tuông dâng lên từ một bảng tin chứ không phải từ một khoảnh khắc thật với một con người thật, đó là thông tin hữu ích. Nó thường có nghĩa cảm giác là về bạn, về những nỗi sợ của bạn, về cảm nhận của bạn về chỗ đứng của mình, chứ không phải về bất cứ điều gì người bên cạnh bạn đã làm. Đôi khi nước đi tử tế nhất là đặt điện thoại xuống và nhìn con người thật trong phòng thay vì những đối thủ tưởng tượng trên mặt kính.
Trước khi nói một lời, hãy đi xuống bên dưới nó
Bản năng, khi ghen tuông trào lên, là hoặc chôn nó đi hoặc quăng nó vào ai đó. Cả hai đều phản tác dụng. Ghen tuông bị chôn rỉ ra ngang sườn thành sự nghi ngờ và khoảng cách. Ghen tuông bị quăng ra đáp xuống như một lời buộc tội, và những lời buộc tội khiến người ta phòng thủ thay vì gần gũi.
Vậy nên có một bước ở khoảng giữa, và nó là của riêng bạn.
- Hãy để ý nó mà không tuân theo nó. Khi cảm giác ập đến, hãy gọi tên nó với chính mình một cách thẳng thắn: *mình đang ghen.* Cái hành động gắn nhãn nhỏ đó làm được việc thật. Nghiên cứu chụp ảnh não về cái mà các nhà tâm lý gọi là gắn nhãn cảm xúc cho thấy việc đưa một cảm giác thành lời làm giảm hoạt động ở trung tâm cảnh báo của não. Bạn không hề làm quá khi gọi tên nó. Bạn đang điều hòa chính mình.
- Hãy chờ cho cơn dâng đi qua. Đợt trào đầu tiên của bất kỳ cảm xúc mạnh nào là đợt ít đáng tin nhất. Hãy cho nó hai mươi phút trước khi bạn nói hay làm bất cứ điều gì. Gần như không có gì về một cảm giác như thế này đòi hỏi một phản ứng tức thì.
- Hãy hỏi nó đang bảo vệ điều gì. Đằng sau ghen tuông thường là một nhu cầu với một hình hài dịu dàng hơn: được cảm thấy mình được chọn, được cảm thấy an toàn, được cảm thấy mình có ý nghĩa với người này. Tìm ra điều đó, và bạn đã tìm ra cái thật sự đáng để nói.
- Hãy tách câu chuyện ra khỏi sự thật. Hãy viết ra điều bạn thật sự đã thấy, một cách giản dị, và riêng ra điều mà tâm trí bạn đã dựng lên trên đó. Khoảng cách giữa hai cột ấy thường chính là toàn bộ vấn đề.
Điều này không phải nói cho bằng được để mình thoát khỏi cảm giác. Mà là đến cuộc trò chuyện với một điều gì đó có thật để nói, thay vì một lời cáo buộc mơ hồ, nóng nảy.
Cách thật sự nói về nó
Mục tiêu của cuộc trò chuyện không phải moi cho được một lời hứa hay thắng một lời thú nhận. Mà là được thấu hiểu, và để người kia tới gần một điều gì đó dịu dàng. Điều đó thay đổi cách bạn mở miệng.
Hãy mở đầu bằng trải nghiệm của chính mình, không phải hành vi của họ. Có một lý do khiến các nhà trị liệu cứ liên tục đẩy mạnh những câu bắt đầu bằng "Tôi." Mở đầu bằng *tôi cảm thấy* thay vì *bạn lúc nào cũng* hạ thấp hàng phòng thủ của người kia, bởi bạn đang trao cho họ một ô cửa nhìn vào bạn chứ không phải một danh sách cáo buộc. Mayo Clinic định khung sự giao tiếp quyết đoán theo cách này: bạn bày tỏ điều có thật với mình, một cách trực tiếp và không gây hấn, vốn khác xa cả việc nuốt nó vào lẫn việc tấn công. Hãy so "Anh lúc nào cũng nhắn tin cho cô ấy" với "Tối nay em thấy mình hơi vô hình, và em để ý thấy mình đang ghen." Câu đầu khơi mào một sự phòng thủ. Câu sau khơi mào một cuộc trò chuyện.
Một vài điều giúp ích khi bạn đã ở trong cuộc trò chuyện:
- Hãy gọi tên cảm giác và nhận nó là của bạn. *Em đang ghen, và em biết một phần trong đó là việc của em phải xử lý.* Chỉ một câu đó đã làm dịu cả một căn phòng nhiều hơn cả một đoạn văn đi tìm sự trấn an.
- Hãy đề nghị điều bạn cần theo hướng tích cực. Không phải "đừng nói chuyện với cô ấy nữa," mà "sẽ giúp em nếu được nghe rằng tụi mình vẫn ổn."
- Hãy giữ sự tò mò thay vì kiểu công tố viên. Có một sự khác biệt giữa "đó là ai vậy?" nói như một cuộc thẩm vấn và "kể em nghe về họ đi" nói với sự quan tâm chân thật. Người ta cảm nhận được bạn đang định nói câu nào.
- Hãy chọn thời điểm. Không phải ở bữa tiệc, không phải qua tin nhắn, không phải lúc nửa đêm khi cả hai đã cạn sức. Cuộc trò chuyện diễn ra tốt hơn khi không ai đang quá tải.
Nghiên cứu về những mối quan hệ bền lâu cứ đi đến cùng một điểm. Viện Gottman, sau hàng chục năm nghiên cứu các cặp đôi, phát hiện rằng điều tách biệt những cặp trụ được phần lớn là cách họ xử lý những khoảnh khắc khó khăn, mong manh, liệu họ quay về phía nhau hay quay đi. Mang ghen tuông ra ánh sáng, một cách nhẹ nhàng, là một sự quay về phía nhau. Hành xử nó ra trong im lặng là một sự quay đi.
Còn có một lợi ích lặng lẽ hơn của việc nói nó ra. Khi bạn để một người bạn tin tưởng đặt thành lời điều bạn đang cảm thấy, nó thường làm dịu bớt cảm giác nhanh hơn so với việc tự gánh một mình. Một nghiên cứu trên các cặp đôi lãng mạn phát hiện rằng việc có một bạn đời gọi tên cảm xúc của bạn làm giảm nỗi khổ tâm nhiều hơn việc tự bạn gọi tên nó, và hiệu quả mạnh hơn khi người bạn đời ấy giàu sự đồng cảm hơn. Được thấu cảm trong cảm giác giúp ích. Đó là một phần lý do vì sao giấu ghen tuông làm nó tệ hơn, còn chia sẻ nó, một cách cẩn thận, có thể làm nó nhỏ lại.
Khi bạn là người được kể
Phía bên kia của cuộc trò chuyện này cũng quan trọng. Nếu một người bạn yêu đến với bạn và nói họ đang ghen, khoảnh khắc đó rất mong manh. Họ vừa trao cho bạn một thứ mà họ thấy xấu hổ, và cách bạn đón nhận nó dạy họ liệu sự thành thật có an toàn với bạn không.
Những nước đi sai là những nước đi hiển nhiên. Đảo mắt. Trở nên phòng thủ. Coi cảm giác như một lời cáo buộc cần đem ra phân xử thay vì một nỗi sợ cần được lắng nghe. Tất cả những điều đó dạy cùng một bài học: đừng mang những điều mềm yếu của mình đến cho tôi. Và thế là lần sau họ sẽ không mang nữa. Họ sẽ chỉ im lặng đi, và cơn ghen sẽ chui xuống lòng đất, nơi nó gây thiệt hại nhiều nhất.
Một phản ứng tốt hơn thì chậm rãi hơn. Bạn không phải đồng ý với nỗi sợ hay xin lỗi cho một điều bạn không làm. Bạn chỉ đơn giản có thể cho người kia biết bạn đã nghe họ và rằng bạn sẽ không đi đâu cả. "Anh hiểu vì sao điều đó làm em nhói lòng, và anh mừng vì em đã nói cho anh" chẳng tốn của bạn gì và mua được một lượng niềm tin khổng lồ. Sự trấn an được trao ra một cách thoải mái, trước khi bị đòi hỏi, thường làm dịu một tâm trí ghen tuông hơn nhiều so với sự trấn an bị moi ra dưới áp lực. Không điều nào trong số này có nghĩa là chấp nhận sự kiểm soát hay giám sát như cái giá của việc được yêu. Nó có nghĩa là đối xử với một cảm giác thành thật, mong manh bằng sự nâng niu khi nó được mang đến cho bạn với thiện chí.
Khi ghen tuông thôi không còn bình thường
Có một lằn ranh, và đáng để biết nó nằm ở đâu.
Ghen tuông thông thường thì trôi qua. Bạn cảm thấy nó, bạn hiểu nó, có thể bạn nói về nó, và nó nới lỏng ra. Loại cần được chú ý hơn là loại chiếm lấy quyền kiểm soát. Nếu bạn đang kiểm tra điện thoại hay vị trí của ai đó, cần được trấn an liên tục mà chẳng bao giờ thấy yên lòng, ngày nào cũng xoáy vào những câu chuyện tệ nhất, hay thấy ghen tuông rỉ thành một cơn giận mà bạn không hoàn toàn lái nổi, thì đó không phải một sự sa sút đạo đức. Đó là tín hiệu rằng cảm giác đã lớn vượt khỏi tình huống và xứng đáng có sự hỗ trợ thật sự. Một nhà trị liệu có thể giúp bạn lần ngược nó về tận gốc, và tư vấn cặp đôi có thể giúp hai người xây lại niềm tin mà cơn ghen cứ mãi bào mòn.
Một điều nữa, vì nó quan trọng. Nếu ghen tuông trong mối quan hệ của bạn từng đi kèm với hành vi kiểm soát, sự giám sát, những lời đe dọa, hay bất cứ điều gì khiến bạn sợ hãi, thì đó là một tình huống hoàn toàn khác, và đáng để tìm đến một người hỗ trợ những người ở trong các mối quan hệ không an toàn. Bạn xứng đáng được cảm thấy an toàn ở bên những người mình yêu thương.
Ghen tuông có lẽ sẽ còn ghé thăm bạn lần nữa. Không sao cả. Điều đó không có nghĩa có gì đó hỏng hóc trong bạn hay trong mối quan hệ của bạn. Nó có nghĩa bạn quan tâm đến một điều gì đó, và cảm giác đã đến để nói cho bạn biết như vậy, một cách vụng về, theo cái cách nó luôn làm. Bạn được quyền quyết định điều xảy ra tiếp theo. Bạn có thể để nó điều khiển bạn, hoặc bạn có thể lắng nghe nó cho hết, nhận ra điều gì là thật, và nói điều thật ấy với người cần nghe nó.
Nguồn
- Cleveland Clinic, How To Deal With Jealousy
- The Gottman Institute, Research Overview
- Mayo Clinic, Being assertive: Reduce stress, communicate better
- National Library of Medicine (PubMed), You Name It: Interpersonal Affect Labeling Diminishes Distress in Romantic Couples